Cơ hội sẽ đến trong quá trình bạn cật lực làm việc. Còn nếu cứ “há miệng chờ sung”, thì dù ở đâu, bạn cũng khó thành công.
Tôi sinh năm 1989 tại một vùng quê nghèo của tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình có sáu anh chị em. Nhà làm nông, lại đông con, đất đai không có, nên khi tôi mới sáu tuổi, cha mẹ tôi đã phải chuyển vào Đăk Lăk sinh sống. Cuộc sống nơi vùng đất mới muôn vàn khó khăn, kể mãi không hết. Năm 2008, tốt nghiệp lớp 12, tôi vào Sài Gòn, và chính vùng đất này đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Tôi còn nhớ như in buổi sáng ngày 4/6/2008, tôi chính thức rời Tây Nguyên xuống Sài Gòn theo học khoa Kinh tế trường ĐH Công nghiệp TP.HCM. Khi đó, dù mới tập chạy xe máy, chẳng biết gì về Sài Gòn, tôi vẫn liều lĩnh cầm lái chở người bạn của chị gái mình cùng bao hành lý cồng kềnh trên đường phố Sài Gòn đông đúc, từ bến xe Miền Đông về quận 12.
May mắn hơn nhiều người khác, khi đặt chân lên đất Sài Gòn, tôi ở chung với hai người chị nên cũng đỡ bỡ ngỡ. Trong khi chờ đến ngày nhập học, tôi xin được một chân giao hàng tại một xưởng men ở quận 12. Trong những ngày đầu mưu sinh ở Sài Gòn, tôi không nhớ hết mình đã bao nhiêu lần “đo đường” vì xe cũ kỹ, yếu tay lái và đường đông đúc. Công việc nguy hiểm, lương lại thấp nên làm được một thời gian ngắn, tôi xin nghỉ việc. May mắn lúc đó tôi gặp anh Giang, quản lý một xưởng nội thất và được anh nhận vào làm công nhân với mức lương 500.000đ/tháng.
Trần Xuân Hoàng và vợ
Khi tôi nhập học, đóng học phí xong thì hết tiền nên chỉ rau cháo qua ngày. Nhớ có lần đi học, tiền trong túi không đủ để mua ổ bánh mì, tôi phải hùn với một người bạn cùng lớp mua chung một ổ rồi chia nhau. Rất nhiều bữa trưa, chúng tôi hùn tiền mua cơm, hai thằng ăn chung một dĩa… Mỗi lần tới kỳ đóng học phí, tôi lại phải làm việc cật lực, tăng ca xuyên đêm. Việc tôi vắng mặt thường xuyên trên lớp để đi làm, ai cũng biết; thậm chí có thầy cô thấy tôi vắng nhiều quá, cứ tưởng tôi đã bỏ học.
Sau ba năm làm việc ở xưởng nội thất, tôi được cất nhắc lên làm quản lý với mức lương 12 triệu đồng/tháng, mức lương tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Trong khi bạn bè còn mài đũng quần trên ghế nhà trường thì tôi đã được rong ruổi khắp các tuyến đường bằng xế hộp, lúc thì đi cùng chủ, lúc thì được cử đi giao dịch với khách hàng, đối tác. Nhưng khi công việc thăng tiến thì kết quả học tập của tôi lại giảm sút. Cũng từ lúc đó, tôi không quá quan tâm đến điểm thi mà coi trọng việc ứng dụng những nội dung được học vào thực tiễn.
Năm 2013, mới 24 tuổi, cảm thấy đã khá vững vàng trong công việc, tôi thành lập Công ty TNHH Gỗ Việt Á, chuyên sản xuất và kinh doanh đồ gỗ nội thất và được anh Phong, chủ một đơn vị sản xuất nội thất cho thuê lại toàn bộ máy móc, thiết bị với giá rẻ. Đơn hàng đầu tiên của công ty trị giá 10 triệu đồng. Để hoàn thành đơn hàng này, tôi và bốn công nhân phải làm việc hết sức cẩn thận, tỉ mỉ, để sản phẩm đạt đến độ hoàn hảo. Tất toán đơn hàng ấy, dù chỉ lãi được một triệu đồng, nhưng tôi rất phấn khởi, niềm vui lan tỏa trong tôi kéo dài nhiều ngày sau đó.
Với phương châm làm việc bằng cả tâm huyết, hỏi tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ để đáp ứng đúng yêu cầu, công ty tôi được khách hàng tín nhiệm, rồi người này giới thiệu người kia, tôi dần ký được nhiều hợp đồng lên đến vài trăm triệu đồng. Tuy nhiên, một sai lầm lớn trong đời đã khiến tôi khánh kiệt, công ty tôi phải đắp chiếu, ngưng hoạt động tới sáu tháng. Đó là việc tôi cả tin, cho khách hàng chậm thanh toán với số nợ lên đến hơn 300 triệu đồng, cuối cùng họ không có khả năng thanh toán. Đây là một bài học khởi nghiệp đắt giá cho tôi. Khi đó, tôi suy sụp tinh thần, chán nản.
Nhưng một khi đã tốn bao công sức gầy dựng sự nghiệp, bạn không thể buông xuôi. Sau thời gian suy nghĩ, tôi quyết định trở lại với việc làm thuê, kiếm tiền trang trải cuộc sống và cố giữ lại nhà xưởng. Nhưng tôi vẫn còn một chỗ dựa là người con gái luôn kề vai sát cánh với tôi và sau này đã cùng tôi xây dựng tổ ấm.
Sau sáu tháng vừa làm vừa suy nghĩ, được sự động viên của người thân, tôi quyết định mượn tiền để gầy dựng lại việc sản xuất, kinh doanh. Rút kinh nghiệm, những đơn hàng sau, tôi chặt chẽ hơn trong khâu thanh toán, không để khách hàng nợ tiền quá nhiều. Ngoài ra, mình còn phải tìm hiểu về khách hàng thật kỹ trước khi ký hợp đồng. Công ty của tôi, giờ đây lại có những bước phát triển mới rất chắc chắn.
Năm nay tôi 27 tuổi, làm chủ một công ty sản xuất đồ gỗ nội thất với 20 công nhân. Xuất thân từ một người dân quê nghèo nên được như bây giờ, tôi thật sự thấy mình hạnh phúc. Tôi cũng cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho tôi một người vợ xinh xắn, dịu dàng, nhưng lại rất mạnh mẽ và kiên trì. Cô ấy đã kề vai sát cánh giúp tôi vượt qua những ngày tháng khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua nổi.
Hiện tại, tôi vẫn đang miệt mài làm việc, tìm kiếm thêm khách hàng, mong ngày càng mở rộng quy mô sản xuất để tạo nhiều việc làm, tăng thu nhập cho người lao động. Tôi nghĩ, đó cũng là cách góp tay làm cho cuộc sống mỗi ngày một thêm tốt đẹp.
Nếu bạn hỏi tôi “kiếm tiền ở Sài Gòn dễ hay khó” thì tôi sẽ nói rằng: Sài Gòn là một thành phố năng động với rất nhiều cơ hội làm ăn, nhưng bản thân mỗi người phải nỗ lực làm việc, biết bắt lấy cơ hội và chịu dấn thân. Cơ hội sẽ đến trong quá trình bạn cật lực làm việc. Còn nếu cứ “há miệng chờ sung”, thì dù ở đâu, bạn cũng khó thành công.
Trần Xuân Hoàng (Giám đốc Công ty Gỗ Việt Á)


0 Nhận xét